Thứ Hai, 30 tháng 12, 2024

CHỢ CUỐI NĂM


CHỢ CUỐI NĂM

Cuối năm tha thẩn chợ quê
Nhắm tìm lại chút bộn bề ngày xưa
Gánh gồng trơ trọi dưới mưa
Chút hồn cũ kỹ vẫn chưa đoạn đành

Cuối năm len lỏi chợ thành
Bên ngoài gái lịch trai thanh dập dìu
Phía trong cảnh vật đìu hiu
Quầy ngang sạp dọc liu riu chờ thời

Cuối năm lảng vảng chợ trời
Hè đường góc phố câu mời bủa vây
Thượng vàng hạ cám trưng bày
Khách không ai hỏi chủ gầy chơi vơi

Cuối năm vật vã chợ đời
Nhìn lui chẳng thấy lỗ lời nhân gian
Người đang tất bật rộn ràng
Ai đâu ghé mắt bẽ bàng niềm riêng

12/2024
Nguyễn Sinh k7 (845)

Thứ Tư, 25 tháng 12, 2024

MONG NẮNG 2



MONG NẮNG 2

Quay về thôi, hỡi nắng ơi
Giúp cho kẻ dở hong phơi nỗi niềm
Mở trang tình cũ phong niêm
Và đêm vơi bớt giấc chiêm bao đầy

Cho hàng cây bớt hao gầy
Phố quen bớt cảnh lây rây hạt buồn
Biển xa sóng bớt cuộn cuồng
Và cơn sầu muộn rời buông cõi lòng

Mịt mù chóp núi mom sông
Đâu rồi bóng nhạn mà trông mà chờ
Con thuyền bỗng hóa trơ vơ
Cắm sào bến vắng vật vờ nhớ nhung

Thời gian năm tận tháng cùng
Bao giờ ta mới trùng phùng, nắng ơi
Đường chiều nhìn phiến lá rơi
Lững lờ mây trắng, chơi vơi ánh vàng

12/2024
Nguyễn Sinh k7 (844)

Thứ Sáu, 20 tháng 12, 2024

NÀNG THƠ



NÀNG THƠ

Có nàng thơ trơ vơ
Ngồi bên sông thẫn thờ
Bình yên không khổ sở
Đắm chìm trong giấc mơ

Có nàng thơ vẩn vơ
Nhìn mây xám mịt mờ
Chẳng một lời than thở
Ôm nỗi buồn ngây ngơ

Có nàng thơ vu vơ
Không yêu vẫn đợi chờ
Ánh chiều đang rụng vỡ
Kẻ qua đường ngẩn ngơ

12/2024
Nguyễn Sinh k7 (843)

Thứ Tư, 18 tháng 12, 2024

MỘNG CÔ LIÊU



MỘNG CÔ LIÊU

Gác vắng trăng tàn bóng tịch liêu
Song thưa lơ đãng dáng yêu kiều
Thẩn thơ khuê các nàng đâu hiểu
Nhấp nhỏm thư phòng kẻ đã yêu
Tình dẫu trăm năm tình vẫn thiếu
Mộng dù nửa khắc mộng e nhiều
Mành buông em cản vì sao chiếu
Tứ đức tam tùng chẳng phải kiêu

12/2024
Nguyễn Sinh k7 (842)

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2024

LANG THANG CHIỀU ĐÔNG



LANG THANG CHIỀU ĐÔNG

Không còn phiến lá vàng bay
Một cơn bấc lạnh nhắc ngày chia xa
Chiều chưa sập ánh dương tà
Làn mưa lất phất làm nhòa nẻo xưa

Lửng lơ từng bước theo mùa
Lúc chân rời rã cũng vừa sang đông
Bên tai tiếng sóng bềnh bồng
Bỗng dưng dằn vặt gót hồng về đâu

12/2024
Nguyễn Sinh k7 (841)

Thứ Năm, 12 tháng 12, 2024

TẮM XUÂN



TẮM XUÂN

Chiều nào cạnh chiếc cầu ao
Em trễ yếm đào dưới nắng vàng mơ
Con chuồn trố mắt ngẩn ngơ
Vài đàn ong bướm thẫn thờ bay lên

Chân khua làn nước dập dềnh
Nghiêng vai em lộ hớ hênh xuân thì
Chân trời nhấp nhỏm tà huy
Triền đê ngọn gió rời đi không đành

Thôi em đừng mãi đành hanh
Trời cao trộm thấy nét thanh tân rồi
Tầng mây thấp thỏm lưng đồi
Nhạn xa lững cánh bồi hồi, nôn nao

Chiều xuân bên chiếc cầu ao
Lưng ong em trỗi dậy bao nỗi niềm
Anh về khơi giấc phong niêm
Cho câu thơ lấp lửng tiềm thức xưa

12/2024
Nguyễn Sinh k7 (840)

Thứ Năm, 5 tháng 12, 2024

ĐÁM GIỖ BÊN CỒN



ĐÁM GIỖ BÊN CỒN

Ô hay chuyện đám giỗ bên cồn
Rộn tận đầu làng đến cuối thôn
Chị bảo bao hôm thời đáng giá
Anh rằng mấy bữa mới nên hồn
Đu đưa sóng nước mờ mê mẩn
Lởn vởn sân vườn mất dại khôn
Rõ chán đua bơi thời bốn cộng
Dở hay chẳng hiểu vẫn sồn sồn

12/2024
Nguyễn Sinh k7 (839)

Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2024

CHÂN QUÊ NAY



CHÂN QUÊ NAY

Ly hương lâu mới quay về
Gặp em ra dáng trên đê đầu làng
Mắt xanh môi đỏ rộn ràng
Dây lưng váy lửng em làm khó tôi
Tưởng không cái yếm lụa sồi
Áo nâu guốc mộc như hồi ló xuân
Cũng bà ba gọn nửa thân
Một vành nón lá với quần lĩnh đen

Tránh nhau sợ mất lòng em
Gặp thì tan ký ức nguyên bao mùa
Của riêng em biến của chùa
Trên phô dưới hở sao vừa lòng anh
Đâu rồi mùi tóc bưởi chanh
Nhìn em đã thấy quê mình hết quê
Chiều nay trên phố anh về
Hương đồng gió nội vơi đi rõ nhiều

12/2024
Nguyễn Sinh k7 (838)

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2024

TÌNH HỜ



TÌNH HỜ

TÌNH nồng trầu quện với vôi
HỜ hững nhau rồi cách trở ngàn khơi

RẮC gieo ngọn gió lưng trời
BƯỚM buồn rã cánh rối bời niềm đau
LÊN giàn thiên lý thẫm nhàu
HOA vàng rụng vỡ thềm sau phủ dầy

RẮC giăng từng hạt mưa rây
RÊU phong rún rẩy, cỏ cây chập chờn
LÊN màn đêm xám lờn vờn
ĐÁ mây lẫn lộn trượt trơn nẻo đường

RẮC chi nỗi nhớ niềm thương
TA ươm mộng mị nơi vườn ngẩn ngơ
VÀO trông ra ngóng thẫn thờ
NÀNG như cánh nhạn lững lờ biển xa

TÌNH HỜ RẮC BƯỚM LÊN HOA
RẮC RÊU LÊN ĐÁ RẮC TA VÀO NÀNG

11/2024
Nguyễn Sinh k7 (837)

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2024

LỜI CỦA VỢ



LỜI CỦA VỢ

Bên tôi luôn có một anh tài
Quá giỏi lại còn rất đẹp trai
Cứ hễ ngày đêm tôi lải nhải
Như rằng sáng tối gã lai rai
Cơm nhà, áo vải gì đâu mải
Phở tiệm, bài tây chả có xài
Vợ bảo điều chi hà tất ngại
Bên tôi luôn có một anh tài

11/2024
Nguyễn Sinh k7 (836)

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2024

KHÔNG



KHÔNG

Thả chút buồn theo ngọn gió Đông
Ngóng Xuân rạng rỡ cụm mai nồng
Bâng khuâng Hạ đến bừng lưng núi
Khắc khoải Thu về nhuộm bến sông
Thuở trước nghiêng cân đai áo Mão
Ngày nay ngả mộng điệp tiên Rồng
Vàng ươm biển vắng gần chăng Tết
Lạc bước âm trầm giữa chốn Không

11/2024
Nguyễn Sinh k7 (835)

Thứ Ba, 12 tháng 11, 2024

NỒNG NÀN


NỒNG NÀN 

Sớm đầu đông lạnh luồn trong gió
Khung cửa nào người có hóng trông
Có nghe sóng dậy trong lòng
Có còn nghĩ ngợi cõi vòng nhân sinh

Chùm hoa sữa nặng tình đến thế
Vẫn ngạt ngào không kể ngày đêm
Mưa giăng lất phất hiên thềm
Hỏi ai yên giấc ngọt mềm chiếu chăn

Nhớ một thuở nhì nhằng thơ túi
Giấc mộng lòng cắm cúi dòng yêu
Người tha thướt dáng yêu kiều
Kẻ hoang hoải bước liêu xiêu nẻo đời

Hoa bên cửa chơi vơi thả thính
Mưa đông buồn làm tỉnh cơn say
Đưa tay vuốt giọt ngang mày
Mới hay tình cũng dặm dài cách ngăn

11/2024
Nguyễn Sinh k7 (834)

Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2024

MÙA LAU



MÙA LAU

Ngày đông gió bấc mưa phùn
Trời vừa hửng nắng lau ngùn ngụt hoa
Chiều nay mới bước chân qua
Đã nghe xao xuyến thậm thà bên sông

Năm xưa phận gái theo chồng
Một ngôi nhà nhỏ bên dòng suối xanh
Môn đăng hộ đối không đành
Bởi tình thắm thiết em thành hoang sơ

Canh khuya ôm ấp mong chờ
Kẻ tha phương bỗng mịt mờ bóng câu
Không qua được nỗi đau sầu
Tàn đêm người hóa ngọn lau bên rừng

Chiều đông thả giọt rưng rưng
Tà huy như cũng ngập ngừng đằng tây
Ngắm nhìn những ngọn lau lay
Mà nghe trong gió niềm day dứt buồn

11/2024
Nguyễn Sinh k7 (833)

Thứ Ba, 5 tháng 11, 2024

KHẨN CẦU



KHẨN CẦU

Đừng đem lá buộc vào cây
Để mùa thu đến hồn lây lất buồn
Úa vàng rồi lá cũng buông
Bài thơ một thuở sầu tuôn bấy chầy

Đừng đem gió buộc vào mây
Cho hoài ôm ấp chuỗi ngày lửng lơ
Vầng trăng mãi đợi mãi chờ
Ai người năm cũ hững hờ song thưa

Đừng đem nắng buộc vào mưa
Cho vơi yên ả, cho thừa bão giông
Ngóng mong chi sắc cầu vồng
Để rồi đêm giấc mơ lòng nặng thêm

Đừng đem anh buộc vào em
Kẻ nhan sắc, kẻ nhá nhem rẻo đời
Thà như ngọn sóng ngàn khơi
Trập trùng nỗi nhớ biển trời cách xa

11/2024
Nguyễn Sinh k7 (832)

Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2024

GIAO MÙA 2



GIAO MÙA 2

Công viên vụt vắng bóng chim câu
Những phiến vàng rơi biết dạt đâu
Lất phất mưa bay lòng thấm muộn
Mênh mang gió thổi dạ vương sầu
Trông lên khắc khoải vòng thời tiết
Cúi xuống ngậm ngùi cuộc bể dâu
Tiễn bước người đi chiều bớt nắng
Tà dương tiếc nuối cũng phai mầu

11/2024
Nguyễn Sinh k7 (831)

Thứ Năm, 24 tháng 10, 2024

MƯA NGÀY MƯA ĐÊM



MƯA NGÀY MƯA ĐÊM

Ngày xưa trời lắm mưa ngày
Cho em ướt áo, chau mày, chẩu môi
Chiều đông bấc thổi bồi hồi
Cổng trường tan học để tôi lén nhìn

Không gì gắm gửi làm tin
Vần thơ mải miết lặng im trong đầu
Mơ màng cổ tích mùa ngâu
Niềm vui ngắn bớt nỗi sầu dài thêm

Ngày nay trời mãi mưa đêm
Từng cơn xối xả bên thềm hoang vu
Qua rồi những thoáng tàn thu
Tóc ai ướt đẫm mưa mù chớm đông

10/2024
Nguyễn Sinh k7 (830)

Thứ Tư, 16 tháng 10, 2024

THUYỀN MÂY



THUYỀN MÂY

Mây từ muôn dặm trùng khơi
Chiều nay bỗng chốc đầy vơi biển nầy
Ngập ngừng khoe sắc hây hây
Sóng hân hoan dạ, gió ngây ngất lòng

Bao ngày ôm mối hoài mong
Con thuyền xa ngái xuôi dòng bến xưa
Đường dài che nắng đội mưa
Giao hòa niềm nhớ đong đưa dải màu

Dẫu rằng chỉ thoáng qua mau
Mà sao đọng mãi trong nhau nỗi niềm
Ân tình một thuở phong niêm
Cánh buồm bỏ lại giấc chiêm bao gầy

Cũng đành theo dấu ngàn mây
Dõi nơi thăm thẳm cho đầy nhớ nhung
Ngày đông mơ cuộc tao phùng
Bởi con thuyền ảo mông lung lững trời

10/2024
Nguyễn Sinh k7 (829)

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2024

BIỂN DÂU



BIỂN DÂU

Biển xanh chợt hóa ruộng dâu
Tuổi xuân phút chốc về đâu hỡi người
Miền xưa lúng liếng mắt cười
Cõi nay sương khói rõ mười nếp nhăn

Đường về ngọn cỏ băn khoăn
Dấu chân kỷ niệm còn hằn vết hoang
Đầu đông bấc thổi bàng hoàng
Mà nghe nhung nhớ ngập tràn tim côi

Người phương xa cũng xa rồi
Còn đây tiếng sóng bồi hồi miên man

10/2024
Nguyễn Sinh k7 (828)

Thứ Ba, 8 tháng 10, 2024

TRẢ



TRẢ

Trả đêm về lại cho ngày
Trả say về với rượu cay men nồng
Trả thuyền về lại bến sông
Trả thương về lại cõi lòng héo hon

Trả em về với vàng son
Trả tình về với buổi nôn nao đầu
Trả tằm về với nương dâu
Trả câu thơ rứt ruột sầu vào đêm

3/2021
Lý Lan & Nguyễn Sinh k7 (827)

Thứ Ba, 1 tháng 10, 2024

TÂM SỰ CÙNG BẠN THƠ



TÂM SỰ CÙNG BẠN THƠ 

Cũng bởi đua đòi nếm chút danh
Cho nên hồn xác cứ loanh quanh
Từng đêm dõi mắt lưng trời rộng
Mỗi sáng mài trôn mặt ghế bành
Rối tóc, câu vần luôn nhếch nhác
Ù tai, chữ nghĩa mãi mong manh
Bởi chưng không khiếu làm thi sĩ
Do vậy sớm khuya gắng tập tành

10/2024
Nguyễn Sinh k7 (826)

THƠ FACEBOOK



THƠ FACEBOOK

Một vùng thu tím mênh mang
Đông qua hạ đến lỡ làng lòng nhau
Sao trầu chẳng thắm vôi cau
Để ta tóc rối chờ nhau cả đời...
(Hoàng Sơn)

Thu buồn thả lá vàng rơi
Tôi buồn níu bóng hình nơi xa vời
Vàng rơi thì mặc vàng rơi
Câu thơ vẫn mãi đầy vơi nỗi niềm
(Nguyễn Sinh k7)

Em đi về phía cuối trời
Mênh mang hoa tím rối bời niềm thương
Sông chiều vẫn đợi bến thương
Thuyền ai thả nhịp sông hương vẫn chờ
Chiều buông ráng nắng xa mờ
Trái tim yêu, tuổi dại khờ còn thương
(Thin Luong)

Anh ngồi nhìn nắng chiều vương
Hàng cây trước ngõ mà tương tư lòng
Không còn năm tháng chờ mong
Bóng em qua ngõ long đong nỗi niềm
Mùa buồn tình cũng phong niêm
Người đi bóng lạc giấc chiêm bao gầy
(Nguyễn Sinh k7)

Có gì mà vơi với đầy
Chiêm bao cũng thể chuyện ngày xa xưa
Người đi bóng mãi dần thưa
Người về ôn lại sớm trưa chuyện lòng
Đừng ôm mãi mớ bòng bong
Thả trôi một giấc...cầu mong yên bình
(Ngoc Kim Luong Tu)

Người đi gió cũng lặng thinh
Hỏi sao ngọn sóng lòng mình lung lay
Nhạt nhòa với chén rượu cay
Mơ màng hình bóng mà day dứt buồn
Cầu trời nắng mượt mưa suôn
Cho miền thăm thẳm mãi luôn an lành
(Nguyễn Sinh k7) (825)

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2024

BẮT BÓNG 2



BẮT BÓNG 2

Một chiều em bước qua đây
Gió vương bờ tóc, nắng giây nụ cười
Phập phồng phiến lá nhẹ rơi
Đưa anh về tuổi đôi mươi ngọt ngào

Dòng tâm tư bỗng tuôn trào
Nhớ bao năm tháng dạt dào ước mơ
Mang tình cất giấu trong thơ
Để từng đêm trắng hồn vơ vẩn buồn

Một chiểu em bước đi luôn
Chớm thu đường đã vội tuôn lá vàng
Biển lòng sóng vỗ miên man
Ly cà phê nguội đâu màng nhấp môi

Hững hờ chuông vọng xa xôi
Chỉ nghe dĩ vãng bồi hồi bung biêng
Cố mơ hình bóng linh thiêng
Tôi nương ảo ảnh rơi miền hư không

9/2024
Nguyễn Sinh k7 (824)

Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2024

MÂN QUANG



MÂN QUANG

Làng tôi dọc từ mương Lỡ
Miên man đến thổ Ông Bò
Về sau thêm hai Quang Hải
Lối đường lại lắm quanh co

Phía tây Vũng Thùng yên ả
Rìa đông Nam Thọ nối liền
Lưỡi long xương rồng tá lả
Xóc vào đau đến phát điên

Ba xóm quây quần san sát
Quang Sơn ở giữa tâm can
Quang Hải kề sông gió mát
Quang Cư có chợ rộn ràng

Nghe kể làng hai trăm tuổi
Có từ chúa Nguyễn vô nam
Tuổi thơ hai mùa rong ruổi
Bắn chim bắt cá đâu nhàm

Đình làng gần bên lớp học
Chổ tôi khai giảng đầu đời
Suốt ngày quần đùi áo cộc
Chờ ba tiếng trống ra chơi

Cây U trước đình rợp bóng
Vươn ra vài nhánh leo kheo
Trái chua nuốt vào ứa họng
Ngồi im nhìn mấy bạn trèo

Hết năm ra trường tiểu học
Trông về ghé mẹ chợ Chiều
Nhâm nha túm chè bột lọc
Đường Tây xe cộ quá nhiều

Chùa làng góc đầu con dốc
Hàng ngày mấy lượt đi qua
Mái ngói xỉn màu meo mốc
Gác chuông in ánh nắng tà

Vì mẹ cha không theo Phật
Tôi chưa một dịp đến chùa
Xế chiều nghe Bát Nhã giật
Ngỡ là tiếng vó ngựa khua

Về sau vô trường trung học
Góc chùa nơi đợi mỗi ngày
Chuyến xe đò xanh lọc cọc
Đưa tôi tìm kiếm tương lai

Người làng cả đời cắm cúi
Đất trồng chỉ củ khoai lang
Không thì rựa trành lên núi
Củi, mây đổi bát cơm vàng

Cha tôi ngày xưa cũng vậy
Làm sao kể xiết nhọc nhằn
Trời chưa sáng đà thức dậy
Cơm đùm dành cả ngày ăn

Mẹ tôi ngang vai đôi gánh
Tiên Sa miết tận chợ Chiều
Mặc khi đường hè lấp lánh
Suốt ngày lê bước liêu xiêu

Bỗng dưng hạ tràn bão lửa
Làng quê thấp thỏm im lìm
Cơm ngày đâu còn hai bữa
Tôi thà lang bạt cánh chim

Tha hương ngậm ngùi lá rũ
Dế kêu đêm cũng thắt lòng
Xâm mình quay về chốn cũ
Biết rằng còn đó long đong

Cả đời làm thuê làm mướn
Xóm làng sáng tối nào hay
May đâu đàn con cũng lớn
Giật mình thời thế đổi thay

Mân Quang ngày nay rất lạ
Người xa về hỏi tên đường
Dẫu đời bao lần nghiệt ngã
Thế rồi vẫn đỗi yêu thương

9/2024
Nguyễn Sinh k7 (823)

Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2024

CUỒNG


CUỒNG

Ngày xưa có gã cuồng hoang
Vất lại bên đàng một nửa tuổi xuân
Trập trùng ruổi bước gian truân
Ngẩng lên mái tóc đã thuần màu mây

Rượu suông làm bạn canh chày
Câu thơ trang trải tháng ngày lao đao
Thu buồn giọt nắng hanh hao
Vướng qua một chút đã nao nao lòng

Ngày nay có gã cuồng ngông
Nhớ kẻ đang chồng đắm nỗi oái oăm
Hạ tuần mà tưởng đêm rằm
Bến sông kê chõng ra nằm chờ trăng

Vầng trăng in bóng chị Hằng
Tận nơi thăm thẳm đang vằng vặc lên
Thả hồn chìm giấc chênh vênh
Mơ tìm thoáng chốc dịu êm cuối mùa

9/2024
Nguyễn Sinh k7 (822)

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2024

BÂNG KHUÂNG THU



BÂNG KHUÂNG THU

Trời chưa kịp đổi sắc hanh vàng
Ngọn gió heo may đã thổi sang
Thạch thảo đường xưa đà rối rít
Bằng lăng lối cũ mãi dềnh dàng
Vài ba chén rượu hồn bay bổng
Dăm bảy câu từ bụng trĩu mang
Chữ nghĩa lúc nầy đang kém cỏi
Đầu thu gói ghém để dâng làng

8/2024
Nguyễn Sinh k7 (821)