RÚ NHÓN
Nhón chi mà nhón giữa đồng
Từ hồng hoang đã nên vồng núi cao
Bập bùng ngọn gió hanh hao
Về thăm quê nội nôn nao một chiều
Rụt rè từng bước chân phiêu
Nhìn đồi hoa tím thấy xiêu xiêu lòng
Ai giăng nỗi nhớ niềm mong
Bên trời nắng hạ xanh trong thế này
Vóc ngàn xưa, dáng hôm nay
Cụm sim nhấp nhỏm tỏ bày nét quê
Đường trần qua, thân trụi về
Đất trời tiên tổ: không hề lãng quên
6/2026
Nguyễn Sinh k7 (959)
