HẾT XUÂN
Bốn mùa trời đất lưu luân
Còn tôi thì chỉ tăng phần già thêm
Đào mai rụng rớt hiên thềm
Chẳng gì có thể vững bền với xuân
Đành đem đôi chữ ghép vần
Cũng là tỏ vẻ chút phần thảnh thơi
Mặc cho giọng hát tiếng cười
Cao rồi tuổi tác phải thôi mơ màng
Cầu mong quốc thái dân an
Yên vui tâm trí, nhẹ nhàng câu thơ
2/2025
Nguyễn Sinh k7 (854)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét